Trang chủ > Chính trị > Nguyễn Bá Thanh: Chân dung một lãnh đạo “khổ” nhất và “sướng” nhất

Nguyễn Bá Thanh: Chân dung một lãnh đạo “khổ” nhất và “sướng” nhất

Có lẽ anh Bá Thanh là một trong những người “khổ” và “sướng” nhất trong hàng ngũ lãnh đạo Việt nam.

Để có một Đà Nẵng như hiện nay, Nguyễn Bá Thanh và đội ngũ của ông đã phải làm rất nhiều việc…

Để có một Đà Nẵng như hiện nay, Nguyễn Bá Thanh và đội ngũ của ông đã phải làm rất nhiều việc…

Mới đây, Tòa soạn Báo Giáo dục Việt Nam đã nhận được một bức thư của bà Đào Liên Hương, Trưởng ban Quốc tế Hiệp hội các trường Cao đẳng, Đại học ngoài công lập Việt Nam, Tổng thư ký các Hiệp hội Tư vấn du học và Ngôn ngữ quốc tế, Giám đốc Quốc Anh IEC. Lá thư là những tâm sự chất chứa về một người mà bà luôn coi là một người anh lớn trong cuộc đời: ông Nguyễn Bá Thanh – Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, tân Trưởng ban Nội chính Trung Ương.

Tòa soạn xin đăng tải nguyên văn bức thư này.

Tuổi thơ gian khó

Anh Nguyễn Bá Thanh mồ côi cha từ rất sớm. Ba anh mất trong một cuộc chống càn của quân đội Mỹ. Đến giờ, nhiều người vẫn nhắc về tấm gương hy sinh của ông: Anh dũng chống trả quyết liệt và hy sinh khi không còn một viên đạn. Ông đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng. Ba anh khi đó đã là Tỉnh ủy viên và ông cũng chỉ có mong ước con sẽ tiếp tục sự nghiệp của mình. Khi ông mất, Bình, cậu em kế anh Thanh mới tròn 4 tuổi, chưa biết gì nhiều. Còn anh Thanh thì khi đó đang học ở ngoài Bắc ở trường Học sinh Miền Nam.

Xách ba lô ra Bắc học tập, anh Bá Thanh không ngờ mình lại ở ngoài Bắc lâu đến vậy. Tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp, trở về Đà Nẵng, sau một thời gian làm tại Sở Nông lâm, anh Thanh nhận công tác tại một trong những nông trường xa xôi và khó khăn nhất cả nước. Khổ cực trăm bề, má anh chỉ nhắc anh một câu: “Hãy ráng lên, con ạ!”.

Câu nói bình dị đó đã đi theo anh Thanh, vượt qua được muôn vàn những thử thách cam go của cuộc sống. Cũng chính cuộc đời của người vợ liệt sĩ đó đã là tấm gương sáng rõ nhất cho cậu con trai của mình.

Người của công chúng

Tôi và anh Thanh gặp nhau lần đầu, trong một hoàn cảnh rất đặc biệt: mẹ anh đang ốm thập tử nhất sinh tại bệnh viện. Anh nói với tôi: “Anh chỉ có một nguyện vọng duy nhất, cứu mẹ anh sống thêm”. Nhưng phải nói rằng, khuôn mặt thô ráp và thân hình to lớn như gấu của anh khiến tôi hơi e ngại.

Ông Nguyễn Bá Thanh trên nghị trường

Ông Nguyễn Bá Thanh trên nghị trường

Sau đó vài tuần, tôi có dịp vào Đà Nẵng để tổ chức tuần trăng mật của con một gia đình người bạn thân. Trong lúc đi taxi, ngồi quán nước, hoặc đi chợ, nghe người dân kháo nhau… tôi mới hiểu rõ hơn về anh. Hoá ra anh là người của công chúng theo đúng nghĩa của từ này: Nhân dân thuộc nhiều tầng lớp khác nhau, họ yêu và quý anh biết bao. Đừng hòng ai bắt dân Đà Nẵng nói xấu được “vị chỉ huy” của họ.

Những dịp anh phát biểu tại Hội đồng Nhân dân đều được truyền hình trực tiếp và mọi người đều tạm gác công việc lại để nghe anh nói. Số điện thoại của anh được công khai cho mọi người dân để họ có thể gọi điện trực tiếp cho anh. Khi nhận được thông tin nào đáng lưu ý, anh bèn đóng giả làm dân thường đi xuống tận nơi, ngồi ăn uống tại quán như một người khách để nghe cụ thể xem những khiếu nại đó có đúng không?

Cán bộ của anh rất liêm chính bởi anh rất nghiêm. Khi giao những vị trí nhạy cảm cho các cán bộ trẻ, anh nói ngay: Muốn có tiền ngay thì tham nhũng và đòi tiền của dân, nhưng sẽ không bền. Nếu làm việc trong sạch thì sẽ nghèo, nhưng, sau một thời gian sẽ được giao những vị trí then chốt và tiến lên nữa… tuỳ chọn. Và hầu hết các nhân viên trẻ, có năng lực của thành phố này đều chọn con đường thứ hai.

Thời gian hoàn thành các thủ tục hành chính ở Đà Nẵng rất nhanh. Từ khi bạn mua đất hoặc nhà đến khi cầm trong tay sổ đỏ chỉ mất không quá 1 tháng. Trong khi ở rất nhiều địa phương khác thường là vô định… vì không ai có thể dám quả quyết rằng trong bao lâu mới xong. Nhà tôi ở khu Trung Hoà Nhân Chính – Hà Nội. Tôi mua đất năm 2001, xây nhà năm 2005, về đây ở năm 2006, vậy mà từ đó đến nay sổ đỏ vẫn chưa có. Có cán bộ nói với tôi, muốn có nhanh, phải lo chuẩn bị “phong bì”…

Còn ở Đà Nẵng? Tôi nhớ một kỷ niệm gắn liền với anh Thanh. Trong một lần gặp mặt, tôi trót phàn nàn một câu về tiến độ giấy phép xây dựng của bạn tôi trước mặt anh Thanh. Anh lập tức rút điện thoại ra nói mát mẻ với cậu phụ trách: “Vừa mới lên được là thành phố hàng đầu về thủ tục thông thoáng, nhanh chóng cho các nhà đầu tư, giờ lại muốn quay xuống à?”. Một lúc sau cậu ta gọi ngay cho tôi xin lỗi rồi nói: Lần sau chị cứ gọi thẳng cho em nhé, đừng gọi cho sếp, kẻo bọn em lại bị phê bình đấy.

Anh Thanh giải quyết việc rất nhanh và quyết liệt như vậy.

Còn nhớ, trong lần đầu vào Đà Nẵng, tôi nhờ anh dẫn đến thăm đền thờ vị anh hùng Thoại Ngọc Hầu, người có công chủ trương, xây nên kênh Vĩnh Tế, hoạch định biên giới Việt Miên nhưng phải chịu bao oan trái ngay cả sau khi đã qua đời. Ngôi đền nằm ở ven bờ sông Hàn.

Tại đây, anh nói dự định mời “Thần đèn” Cẩm Luỹ đến để nâng ngôi đền lên vì sau hàng trăm năm, ngôi đền ở vị trí thấp so với xung quanh, tường đã ải và ngấm nước, tôi gợi ý: “Sao anh không xây lại cho đẹp hẳn? Ông Thoại – có công với đất nước biết bao”. Anh suy nghĩ một lúc rồi gật đầu cương quyết. Và chỉ một thời gian ngắn sau đó, thành phố Đà Nẵng đã có thêm một ngôi đền khang trang, đẹp đẽ để tưởng nhớ vị anh hùng ngay tại quê hương.

Tôi cảm phục anh lắm, vì anh dám quyết, dám làm, quyết nhanh và làm cũng nhanh. Khi họp tổ dân phố, những người sống quanh đền đều tự nguyện ra đi để mở rộng sân đền, có chỗ chơi cho trẻ em quanh đấy. Tất nhiên cũng bởi vì chính sách đền bù của thành phố thoả đáng. Thời gian ngắn sau đó, tôi vào thăm lại Đà Nẵng, con đường đất trước mặt ngôi đền cũng đã được trải nhựa rất đẹp, mang tên Hà Thị Thân.

Những quyết sách gây tranh cãi…

Nhiều việc làm, quyết sách của anh gây không ít tranh cãi, cũng vì quá tiên phong và không giống ai: Nào là khởi đầu phong trào cấm đối tượng lang thang cơ nhỡ ăn xin, ăn mày trong thành phố, cấm đeo bám khách du lịch, quay camera CSGT, tăng lương cho CSGT, thưởng cho người báo tin… toàn những việc, với nhiều người là rất lạ đời.

Trong nhiều lần giải phóng mặt bằng tại thành phố, anh đều trực tiếp có mặt và đứng ở ngay hàng đầu, mặc bộ quần áo công nhân, trực tiếp điều đình với những người phản đối. Anh chẳng nề hà chuyện gì. Bởi vậy, dân rất nể và sợ cái uy, những hành động quyết liệt của anh. Nhưng theo tôi biết, chẳng phải ai cũng thích những sự “ làm tới” của anh đâu. Nhưng một điều không thể phủ nhận, người dân tại nhiều tỉnh thích địa phương mình cũng có một ông lãnh đạo giỏi và quyết liệt như vậy… Để khỏi bụi, khỏi kẹt xe, khỏi khổ về nạn giấy tờ, nhũng nhiễu…

Nhưng bảo anh làm khác đi, cũng giống như mọi người, cũng mềm mỏng, cũng tròn trịa, hợp thời… chắc còn khó hơn bắt anh xông lên hàng đầu trong cuộc chiến. Anh bảo: “Trong trận đá bóng, 11 anh, ai cũng thích làm hậu vệ, cứ đợi nhau, cứ chặn và vờn bóng thì còn gì là trận đấu? Phải có anh xông lên, sút bóng thì mới ra bàn thắng chứ”. Và anh chắc chắn vào cái chân trung phong đó rồi.

Cũng nhiều người nói: Đội bóng đá Đà Nẵng luôn gắn liền liền với hình anh anh Nguyễn Bá Thanh. Anh chẳng bỏ trận nào của “đội nhà”, kể cả đang họp ở Hà Nội, nếu tranh thủ được, anh cũng bay về để ủng hộ. Thắng thua gì, khi kết thúc trận, anh cũng xuống sân rút kinh nghiệm cùng cả đội. Bởi vậy đội bóng đá Đà Nẵng có thêm một huấn luyện viên danh dự Bá Thanh.

Nói rằng anh là vị cán bộ sướng nhất cũng đúng.

Vì làm được nhiều việc nên anh được bà con quý mến lắm. Sau này khi đã trở nên thân thiết, mỗi lần tôi vào Đà Nẵng hoặc anh ra Hà Nội họp, chúng tôi thường ngồi ăn uống nói chuyện.

Ông Nguyễn Bá Thanh

Chúng tôi tâm sự về tương lai phát triển của Đà Nẵng, về những cây cầu, những con đường, những kế hoạch triển khai cho tàu điện ngầm, về những lần thi bắn pháo hoa tưng bừng… Chúng tôi cùng anh chia sẻ những ước mơ về một thành phố Đà Nẵng tương lai – thành phố đáng sống nhất của Việt Nam… Rồi chúng tôi bàn về đất nước, về sự phát triển của nông nghiệp – lĩnh vực đúng chuyên môn của anh, về việc cần người điều hành để thúc đẩy mạnh mẽ hơn, về những kế sách để giúp nông nghiệp Việt nam phất triển, để “cứu” Hà Nội khỏi kẹt xe… Tôi phục anh lắm, anh luôn nghĩ ra những kế rất hay mà khó ai nghĩ tới…

Không ít lần, khi ra trả tiền cho bữa ăn, chúng tôi nhận được một mảnh giấy có ghi những dòng chữ như:

“Xin cho phép tôi được mời anh Bá Thanh bữa cơm này, tôi tuy ở Hà Nội nhưng là dân gốc Đà Nẵng. Anh đã làm được nhiều việc cho thành phố quê hương lắm. Xin cảm ơn anh.”

“Anh Thanh ơi, tuy không quen anh nhưng đã được nghe anh nói rất nhiều trên vô tuyến. Cảm ơn anh, một con người dũng cảm. Xin được mời anh bữa ăn này – một người bạn không quen biết”.

Họ là ai? Là người Hà Nội, Đà Nẵng hay là một người Việt Nam nào đó đã từng đi qua Đà Nẵng và cảm phục sự đổi thay thần kỳ của thành phố này cũng như vai trò của vị “nhạc trưởng” Bá Thanh? Tôi biết những lúc như vậy anh cũng vui lắm.

Dịp cuối năm vừa qua, tôi rẽ qua Đà Nẵng một ngày để bàn bạc việc tổ chức đưa lô thuốc viện trợ từ Mỹ về cho các bệnh nhân nghèo tại các tỉnh miền Trung. Không ngờ cái việc nghe rất đơn giản đó lại vấp phải những rào cản vô hình từ nhiều cấp. May quá, có Bệnh viện Đà Nẵng và anh gật đầu nhận giúp. Thế là lô thuốc viện trợ trị giá 14 triệu USD mới tìm được đường về VN.

Cũng thời điểm này, tôi lại nghe được tin anh sắp ra Hà Nội giúp dân, giúp Đảng.

Cô con nuôi Nguyễn Thị Huyền – Hoa hậu Việt Nam, người hàng năm vẫn làm show Lung linh sắc Việt tại Đà Nẵng để gây quỹ cho bệnh nhân nghèo tại đây, reo lên một cách rất thực thà: “Hoan hô, bác Thanh – thần tượng mà con ngưỡng mộ bấy lâu nay sắp ra Hà Nội rồi”.

Chắc nhiều người dân Việt Nam cùng có chung niềm vui và hy vọng như vậy. Tôi nhắn tin cho anh: “Tối nay em sẽ mang hoa tới chúc mừng!”. Nhưng khi ra đến chợ, tôi đã chuyển sang mua hoa và quả để thắp hương cho mẹ anh. Bởi, tôi hiểu, chính bà là động lực đã giúp con mình thành công như ngày hôm nay.

Khi tôi tới, anh Nguyễn Bá Thanh đang ngồi một mình. Vui buồn, thắng thua người đàn ông này đều vậy, lặng lẽ ngồi hút thuốc. Tôi tới, cắm hoa vào bình trên ban thờ, thắp nhang cho bà, rồi yên lặng ngồi xuống bên anh. Người anh kiệm lời nhìn tôi, chúng tôi lặng lẽ hồi tưởng lại cả quãng thời gian vất vả vừa qua, những oan trái, những vùi dập, những cố gắng, những sẻ chia và biết bao thách thức phía trước… Chúng tôi chia tay và lần đầu tiên hai anh em ôm nhau vì những xúc động trào dâng.

Lúc tôi về, ra đến cổng, trời đã tối muộn, tôi vẫn thấy có hai người dân chờ đợi để vào xin gặp anh. Hóa ra hôm nay theo lịch – vẫn là ngày anh tiếp dân tại nhà vào buổi tối (tất cả các ngày trừ thứ bảy, Chủ nhật), người công bộc của dân lại lắng nghe để thấu hiểu và giải quyết thật nhanh những thắc mắc của người dân.

Chính anh đã là đầu tàu, kéo mọi người về với Đà Nẵng, đóng góp hết sức mình cho sự đổi thay kỳ diệu của mảnh đất này. Tôi nhắc mình phải tiến hành khẩn trương hơn cho việc vận chuyển gói hàng viện trợ trang thiết bị cho Bệnh viện Ung bướu. Bệnh viện này là tâm huyết do anh khởi xướng, dự kiến sẽ mở cửa chữa bệnh miễn phí cho dân nghèo toàn bộ khu vực miền trung vào tháng giêng này. Tôi biết, anh rất tự hào về công việc này.

Về đến khách sạn rồi, tôi vẫn chưa hiểu nổi sự lạ lùng của cuộc đời, tôi gọi điện thoại hỏi lại anh: “Điều gì đã đưa em vào tận mảnh đất Đà Nẵng này để làm em của anh thế nhỉ?”. Anh đáp rất giản dị: “Đó là duyên phận cuộc đời em ạ!”. Nhưng tôi hiểu, chính anh là thỏi nam châm đã hút được sự trợ giúp của những người như tôi đến với mảnh đất miền Trung này, cũng như những công việc vì dân mà anh đang và sẽ làm.

Hẹn gặp anh ở Hà Nội nhé! Ra đấy lạnh chứ không ấm áp như ở đây đâu!

Hà Nội 1/1/2012

LH (BGD)

Advertisements
Chuyên mục:Chính trị Thẻ:
  1. Mr trinh
    05/01/2013 lúc 10:07 Chiều

    bà LH ơi PR cho ông NBT quá nhỉ ! NGT hay NB gì cũng zậy thôi chẳng làm được gì đâu

    • dan VN
      08/01/2013 lúc 10:46 Chiều

      Nói gì vậy bay

    • lê minh tuấn
      15/01/2013 lúc 7:52 Chiều

      thật ra cũng chả trachs bạn mr trinh, ko biết bạn có sống ở đà nẵng ko nữa nhưng NBT là 1 người như thế đó bạn, các chùa linh ứng do ông xây hết đó, chứ ko có ông đà nẵng chưa chắc giàu như giờ đâu

  2. dan VN
    08/01/2013 lúc 10:44 Chiều

    Anh NGUYỄN BÁ THANH thật sự là chất con người Việt Nam rất quý hiếm, chất của Bác HỒ, như mẫu người mà Bác HỒ đã đào tạo, chúng em mong anh dù ở cương vị, môi trường nào thì anh vẫn mãi mãi vẫn là NGUYỄN BÁ THANH của Bác HỒ, của Đại tướng VÕ NGUYÊN GIÁP. Toàn thể nhân dân VIỆT NAM kính trọng anh, Kính chúc anh mạnh khỏe, bình an, vượt qua mọi khó khăn, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ Đăng giao. Để nhân dân Viet Nam được nhờ cậy anh. Cả nước đang hy vọng vào anh mang đến một tương lai tươi sáng cho đất nước Việt Nam ta.

  3. Nguyenthengoc
    22/01/2013 lúc 3:35 Sáng

    Anh nguyen ba thanh that La con nguoi vi dai cua viet Nam hien nay .hy vong co nhieu Anh nguyen ba thanh nhu vay de dan toc viet Nam ko kho ,ko bi vui dap

  4. Nguyễn Quảng Tịnh
    25/04/2013 lúc 5:01 Chiều

    Tại sao kinh tế Việt nam và thị trường bất động sản Việt nam đang chết?
    Kính gửi anh Nguyễn Bá Thanh và các anh lãnh đạo Đảng, Quốc hội và Nhà nước ta.
    Thưa các anh! Tôi là Việt kiều đang sống tại Hà lan về Việt nam nhiều lần đã tận mắt thấy rõ mấy nguyên nhân khiến cho Bất động sản Việt nam chết và kéo theo cả nền kinh tế đất nước bị khủng hoảng. Với lòng chân thành mong muốn đất nước sớm khôi phục lại nền kinh tế va trật tự kỷ cương làm ăn kinh tế, tôi xin mạnh dạn góp ý với anh như sau:
    1, Kinh tế Việt nam và Bất động sản Việt nam bao năm qua sống được và phát triển phần nhiều là nhờ ngoại tệ Việt kiều gửi về để mua. Chỉ tính riêng trong năm 2008 thì số ngoại tệ mà Việt kiều gửi về theo đường chính thức đã là 17 tỷ đô-la đó là chưa kể số ngoại tệ họ cầm tay không có khai báo. Trong số đó 90 % là dùng vào mua sắm Bất động sản vì nhà nước nói sẽ cho Việt kiều đứng tên. Nhưng đến nay đa số Việt kiều vẫn không được đứng tên, các chính sách nói thoáng mà vẫn chặt không hề thay đổi. Gần như toàn bộ Việt kiều vẫn phải thân nhân đứng tên hộ và phần nhiều đã bị lừa gặp nhiều rắc rối và có khi mất tiền, mất cả tình cảm. Vì thế họ không còn tha thiết nữa và số ngoại tệ gưiử về cũng dần ít đi. Năm 2011 chỉ còn con số là 10 tỷ và tin rằng năm 2012 này chỉ vài tỷ là cùng trong khí giá cả đất nhà ở Mỹ và ở châu Âu cũng rẻ đi rất nhiều nên trong khi giá ở Việt nam nói là hạ mà chẳng hạ toàn là giả tạo hạ mà thôi. Thế hệ thứ 2 này mà Việt kiều không có đất và nhà ở Việt nam thì coi như đến đời con họ ( thế hệ tứ 3 không biết tiếng Việt hoặc chỉ tọ te chút ít) sẽ không có mối quan hệ giàng buộc nào với người thân ở Việt nam nữa, chẳng còn gì kết dính với đất nước thì coi như nguồn ngoại ệ gửi về hàng năm sẽ cạn dần và hết. Lúc đó BDS Việt nam mới thực sự vỡ mộng. Giá sẽ như bèo và ít người mua. Nhà nước ta hãy mau có chính sách bình đẳng không có bất kỳ rào cản nào, thoáng và bình đẳng như người trong nước thì mới cứu vãn được BDS và cả kinh tế đất nứớc và hòa hợp dân tộc đòan kết toàn dân như đã tuyên bố. Hãy phải thay dổi và có chính sách mới ngay mới cứu vãn được tình trạng như hiện nay.
    Thưa các anh! Bản thân tôi mua 2 miếng đất ở Việt nam vì già muốn về sống ở quê hương mà vẫn phải nhờ người nhà đưng tên, tôi nay cũng đã quá chán có lẽ không về nữa mà bán đi mua nhà ở Mỹ hay châu Âu còn rẻ hơn, an toàn hơn dù biết là quê hương vẫn là niềm mong muốn trở về. Nhưng về sống trong nớm nớp không an toàn về kinh tế cũng như sự thiếu minh bạch về luật pháp thì không thể mạo hiểm được phải không anh. Đây thật là sự chua cát của người Việt xa quê hương chúng ta, chẳng phải của riêng tôi. Cho nên nay dù bán lỗ đi tôi cũng sẽ phải bán. Hình như con đường trở về Việt nam sống tuổi già đã bị đóng lại?
    2, Việc cho đến nay các dự án đất và nhà ở Việt nam đến 50 % vẫn không được cấp sổ đỏ cũng là tác động ghê gớm khiến người có nhu cầu mua đất va nhà ở lẫn người muốn đầu tư vào Bất động sản chán ngán nên một số lượng tiền rất lớn trong dân chúng nay họ bỏ vào mua vàng hay ngoại tệ cất đi mà không lưu thông để làm ăn phát triển kinh tế. Đã vậy, nhà nước thì hàng năm mất hàng ngàn tỷ tiền thuế đất không thu được vì chưa cấp sổ đỏ thì sao bắt người mua nộp thuế đất? Mặc dù Quốc hội và thủ tướng chính phủ đã ra quy định đến hết năm 2013 phải cấp sổ đỏ xong toàn bộ đất nhưng cho đến nay hầu như kết quả không có chuyển biến bao nhiêu. Tôi cho rằng các quyết định đó là vô cùng sáng suốt nhưng cái quan trọng là phải có kỷ cương bắt buộc chứ cứ kiểu này chắc không thành đâu anh.
    Thưa anh! Anh về phụ trách ban Nội chính tôi biết là anh không thể một mình quyết định được các vấn đề gai góc của đất nước dẫu là tấm lòng anh rất mong muốn làm được thật nhiều cho đất nước của chúng ta. Tôi thấy cần phải có một ông Nguyễn Văn Linh lúc này mà nhân dân và chúng tôi nghĩ đó sẽ là anh chăng?
    Sau cùng tôi nghĩ là những vấn đề tôi nêu ra là sự đóng góp có ích cho đất nước nếu những người lãnh đạo cao nhất của đất nước này và anh thấy và kiên quyết thay đổi để làm. Theo tôi vấn đề giải quyết không khó, nếu anh và lãnh đạo đất nước muốn nghe sự góp ý của tôi qua kinh nghiệm ở châu Âu áp dụng thì tôi sẽ góp ý biện pháp tiến hành. Tôi cũng mong muốn đây là lời góp ý cho sửa đổi hiến pháp của Việt nam của Việt kiều trước kêu gọi của Nhà nước ta.
    Trân trọng:
    Nguyễn Quảng Tịnh

  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: