Trang chủ > Lịch sử > Cuộc xâm lược của Mỹ ở Việt Nam – L.V. Kotov

Cuộc xâm lược của Mỹ ở Việt Nam – L.V. Kotov

Đây là bài tổng kết về cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ ở Việt Nam của nhà nghiên cứu sử học người Mỹ gốc Nga L.V. Kotov, cộng tác viên của trang Tự điển chuyên môn, Bách khoa thư Farlex, chủ yếu tường thuật giai đoạn quân đội Hoa Kỳ trực tiếp chiến đấu trên chiến trường Việt Nam cho đến khi Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam được thành lập. Có lẽ do thuật giả là một người gốc Nga, nên bài viết đã nhắc nhiều đến vai trò giúp đỡ của Liên Xô trong cuộc chiến chống Mỹ bảo vệ Tổ quốc của quân đội Việt Nam. Đây là bài viết hay và có giá trị tham khảo.

Cuộc xâm lược của Mỹ ở Việt Nam

Cuộc xâm lược của Mỹ ở Việt Nam

Mình google tìm hình ảnh và tham khảo thông tin cho một bài viết sắp tới có nội dung tổng kết cuộc kháng chiến chống Mỹ của Việt Nam. Tình cờ tìm thấy bài này. Mình thấy hay nên dịch bài này và giới thiệu với các bạn.

(Thiếu Long)

———————————————————————————————–

Cuộc xâm lược của Mỹ ở Việt Nam

L.V. Kotov

Chính giới Mỹ đã thực hiện các hành động quân sự tại Việt Nam trong năm 1964-65, sử dụng lực lượng vũ trang để đàn áp phong trào giải phóng dân tộc ở miền Nam Việt Nam, cản trở việc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc Việt Nam, và để duy trì miền Nam Việt Nam làm một căn cứ quân sự và chiến lược của Mỹ ở Đông Nam Á. Đây là xung đột vũ trang lớn nhất trong giai đoạn sau Thế chiến II, mang một mối đe dọa đối với nền hòa bình trên toàn thế giới. Cuộc xâm lược của Mỹ ở Việt Nam là một hành động vi phạm luật pháp quốc tế và các thỏa thuận quốc tế, và chà đạp lên Hiến chương Liên Hiệp Quốc.

Mỹ bắt đầu can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam sớm nhất là trong cuộc chiến tranh nhân dân của Việt Nam, kháng chiến từ năm 1945 đến 1954 chống thực dân Pháp. Sau khi hòa bình được thành lập trên bán đảo Đông Dương phù hợp với hiệp định Geneva năm 1954, Mỹ bắt đầu tăng tốc kế hoạch thâm nhập vào Đông Nam Á. Ngăn cản việc thực hiện các điều khoản cơ bản trong hiệp định Geneva về Việt Nam đã được quốc tế công nhận về sự độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, ngăn cản hiệp thương giữa hai miền, biến các nỗ lực tổng tuyển cử vào năm 1956 và thống nhất đất nước trở thành vô ích.

Nam phần Việt Nam đã được bao gồm trong chiến lược “ngăn chặn toàn cầu” của Hoa Kỳ vào mùa thu năm 1954 theo hình thức hiếu chiến của khối SEATO. Bắt đầu từ tháng 1 năm 1955, Mỹ bắt đầu cung cấp quân sự trực tiếp cho chế độ Sài Gòn, vi phạm điều khoản cấm các nhân viên và vũ khí quân sự nước ngoài vào Việt Nam trong thời gian hiệp định Geneva còn hiệu lực, họ gởi các cố vấn đến miền Nam Việt Nam, tổ chức và trang bị quân đội Sài Gòn với vũ khí hiện đại, và xây dựng căn cứ quân sự trên lãnh thổ miền Nam Việt Nam.

Để đàn áp phong trào giải phóng ở miền Nam Việt Nam và duy trì sự chia cắt Việt Nam, Hoa Kỳ đã bắt đầu bằng kế hoạch “chiến tranh đặc biệt”, bao gồm kế hoạch Staley-Taylor (1961), với mục tiêu bình định miền Nam Việt Nam, thành phần tham chiến chủ yếu do các lực lượng quân sự của chế độ Sài Gòn đảm nhiệm, trong vòng 18 tháng. Các nhóm nhân viên quân sự Mỹ đứng đầu là tướng Harkins đã ở Sài Gòn vào năm 1961 để chỉ đạo các hành động quân sự chống lại các lực lượng yêu nước của miền Nam Việt Nam. Năm 1962, lệnh viện trợ quân sự của Mỹ được thông qua. Quân nhân Mỹ bắt đầu tham gia trực tiếp các hoạt động quân sự chống lại các lực lượng yêu nước. Đến giữa năm 1964, đã có khoảng 25.000 quân nhân Mỹ ở miền Nam Việt Nam và hơn 350.000 lính trong quân đội Sài Gòn. Tuy nhiên, chính sách của Mỹ “chiến tranh đặc biệt” đã thất bại. Quân đội Sài Gòn, được trang bị với vũ khí Mỹ và chỉ dẫn của các cố vấn Mỹ, đã cho thấy rằng họ không đủ sức để chịu nổi những cú đánh của các lực lượng yêu nước – đó là Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam, được tổ chức vào năm 1961. Các hành động phản kháng của người lao động, sinh viên, và trí thức đã diễn ra không ngừng trong các thành phố ở miền Nam Việt Nam, các Phật tử cũng tham gia tích cực trong cuộc đấu tranh giải phóng. Những nhân vật miền Nam yêu nước đã thành lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam trong tháng 12 năm 1960 và được sự hỗ trợ bởi số đông áp đảo của miền Nam, đã giải phóng khoảng 3/4 lãnh thổ của Việt Nam, mở rộng vùng giải phóng, chủ yếu ở nông thôn.

Trong nỗ lực của mình để giữ lại các chế độ Sài Gòn và duy trì miền Nam Việt Nam dưới sự kiểm soát của họ, Mỹ đã buộc phải xem xét lại chiến lược của mình tại Việt Nam. Sau hội nghị cấp cao quân sự ở Sài Gòn (tháng 3 năm 1964) và Honolulu (tháng 5 năm 1964), giới cầm quyền Mỹ đã thông qua một quyết định vào mùa hè năm 1964, mở rộng các hành động quân sự chống lại nhà nước xã hội chủ nghĩa có chủ quyền, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, mà họ tin rằng sự ủng hộ và hỗ trợ của VNDCCH đối với miền Nam Việt Nam đã có một ảnh hưởng quyết định trong quá trình hành động quân sự ở miền Nam Việt Nam. Trong tháng 7 năm 1964, Mỹ đã gởi các tàu chiến của Hạm đội 7 đến Vịnh Bắc Bộ để tuần tra bờ biển của miền Bắc Việt Nam. Họ xâm phạm lãnh hải của VNDCCH, kích động những cuộc xung đột vũ trang. Vào đầu tháng 8 năm 1964, hạm đội và lực lượng không quân của Mỹ bắn phá và bóc vỏ một số mục tiêu quân sự và giải quyết khu vực trên bờ biển của VNDCCH mà không có một tuyên bố chiến tranh. Ngày 6-7 tháng 8, Quốc hội Mỹ đã thông qua một nghị quyết chung (gọi là nghị quyết Tonkin) trừng phạt các hành động của đối phương, cho tổng thống Johnson quyền sử dụng lực lượng vũ trang Mỹ ở Đông Nam Á. Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa khác mạnh mẽ lên án các hành động khiêu khích quân sự của Mỹ chống VNDCCH, dư luận thế giới lên án đây là những hành động xâm lược vô cớ của Mỹ.

Vào ngày 7 tháng 2 năm 1965, các máy bay phản lực của Mỹ dựa trên các tàu sân bay của Hạm đội 7 bắn phá và bóc vỏ thành phố Đồng Hới và những vùng khác ở miền Bắc Việt Nam trong khu vực từ vĩ tuyến 17, và trong tháng tư Mỹ bắt đầu sự bắn phá có hệ thống và pháo kích khu vực phía Nam của Bắc Bộ. Ngày 24 tháng 4, 1965, Tổng thống Johnson tuyên bố toàn bộ lãnh thổ Việt Nam và một khu vực rộng 100 dặm trên biển dọc theo bờ biển VN là “khu vực thuộc về các hành động quân sự của lực lượng vũ trang Hoa Kỳ.” Phá hoại hòa bình và công việc xây dựng của VNDCCH. Trong một thời gian ngắn, hàng trăm ngàn thanh niên nam nữ đã đáp lời kêu gọi của Đảng Lao động Việt Nam và tự nguyện tham gia quân ngũ, lực lượng dân quân của người dân, và các đoàn thanh niên sửa chữa đường xá, các quá trình chuyển đổi bắt buộc của nền kinh tế nhân dân để phục vụ một cuộc chiến tranh đã bắt đầu. Thành phố được một phần sơ tán, và một mạng lưới rộng lớn của các nơi trú ẩn an toàn và ngăn nắp đã được tạo ra để bảo vệ dân chúng. Với sự hỗ trợ của các nước xã hội chủ nghĩa, hệ thống phòng không của nước này đã nhanh chóng được tăng cường. Sớm nhất là vào cuối tháng, trên 300 máy bay Mỹ đã bị bắn rơi ở miền Bắc VN, và trong cả năm 1965 hơn 800 máy bay Mỹ đã bị bắn rơi.

Những thất bại liên tục của quân đội Sài Gòn vào mùa đông năm 1964 và mùa xuân năm 1965 đã cho người Mỹ thấy sự cần thiết phải nhận lấy vai trò chính trong việc tiến hành các hoạt động quân sự. Ngày 8 tháng 3 năm 1965, phân đội đầu tiên của thủy quân lục chiến Mỹ đổ bộ lên bờ ở miền Nam Việt Nam trong những vùng lân cận Đà Nẵng, và vào tháng 4 lực lượng trên bộ của Mỹ dưới quyền tướng Westmoreland đã được tổ chức. Ngày 8 tháng 7, Bộ Ngoại giao Mỹ đã chính thức tuyên bố rằng Mỹ ở miền Nam Việt Nam là có quyền sử dụng quân đội Mỹ hoàn toàn không cần bị giới hạn trong các cam kết phòng thủ chung (như đã được ấn định đến thời điểm này theo thông lệ quốc tế), mà còn trong các hoạt động tấn công chống lại du kích. Quân Giải phóng đã tổ chức biểu tình để phản đối và tuyên bố rằng trong trường hợp cần thiết sẽ kêu gọi bạn bè trên thế giới gởi tình nguyện viên cho miền Nam Việt Nam chống Mỹ.

Sự leo thang đánh phá của Mỹ chống miền Bắc Việt Nam vẫn tiếp tục. Vào ngày 9 tháng 7 năm 1965, không quân Mỹ đã bắt đầu những vụ đánh bom có hệ thống vào những vùng phía Nam của VNDCCH nằm giữa vĩ tuyến 17 và 19, vào cuối tháng 8, họ đã đánh bom vào các công trình thủy lợi vốn đang bắt đầu. Trong 6 tháng đầu năm 1965, đã có những trận đánh lớn ở phía Nam của Việt Nam tại Sông Bé, trong khu vực của Quảng Ngãi, và gần Đông Hà, phía bắc Sài Gòn. Mỹ và các lực lượng Việt Nam Cộng hòa thoát khỏi sự bị tuyệt diệt hoàn toàn trong những trận chiến này chỉ nhờ vào những hành động không yểm của máy bay Mỹ. Các lực lượng viễn chinh Mỹ đã phát triển nhanh chóng, và vào cuối năm 1965, nó đã vượt quá 185.000 người. Năm 1965, Mỹ đã có được sự đồng ý của các đồng minh trong khối tích cực – Hàn Quốc, Thái Lan, Philippines, Australia, và New Zealand để gởi các đội ngũ quân đội vào miền Nam Việt Nam, bắt đầu vào tháng 9, để chống lực lượng miền Nam Việt Nam yêu nước.

Trong mùa khô 1965-1966 (từ tháng 10 đến tháng 5), các chỉ huy của Mỹ, dựa vào các căn cứ ven biển, cố gắng nắm bắt những vùng giải phóng của miền Trung Việt Nam – Pleiku và Kontum bằng một loạt những đợt đột kích di động, họ đã cố gắng gây tổn thất cho sinh lực của lực lượng Nam Việt Nam yêu nước, đẩy họ đến biên giới Lào và Campuchia, và sau đó tiêu diệt. Các hoạt động trên bộ của quân đội Mỹ đã được hỗ trợ bởi các cuộc không kích lớn. Trong chiến dịch quân sự của 1965-66, cũng như trong tất cả những năm tiếp theo, lực lượng Mỹ với các phương pháp vô nhân đạo đã bị cấm theo quy định của pháp luật quốc tế, đã biến Việt Nam thành một sân thí nghiệm lớn cho hàng trăm loại vũ khí và thiết bị quân sự. Đến năm 1969, Hoa Kỳ đã sử dụng kinh nghiệm chiến đấu của hơn 2 triệu người Mỹ, bao gồm phần lớn chuyên viên không lực và hầu như tất cả chuyên viên của Hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ. Các lực lượng Mỹ ở miền Nam Việt Nam đã sử dụng các loại vũ khí hủy diệt hàng loạt như bom napalm, phốt-pho và các chất độc khí chống lại binh lính của các lực lượng yêu nước và thường dân, đó là một thực trạng phổ biến; phù hợp với chính sách chiến tranh “tiêu thổ”, họ phá hủy cây trồng, thực vật, và rừng trong vùng giải phóng. Điều này gây nên sự phẫn nộ trên toàn thế giới. Ngay từ đầu năm 1965, chính phủ Liên Xô đã gởi một lưu ý cho chính phủ Mỹ phản đối việc sử dụng các khí độc của quân đội Mỹ ở miền Nam Việt Nam.

Mặc dù đã sử dụng nhiều nguồn lực quân sự, các kế hoạch quân sự của Mỹ vẫn phải chịu thất bại liên tiếp. Các lực lượng yêu nước của miền Nam Việt Nam không chỉ đẩy lùi cuộc tấn công của đối phương, mà họ thậm chí còn mở rộng vùng giải phóng, phá hỏng các kế hoạch chiến lược của kẻ thù xâm lược và buộc Mỹ phải tiến hành chiến tranh trong thế bị động từ tháng 10 đến tháng 12 năm 1965.

Trong tháng 4 năm 1965, Tổng thống Johnson đã tiến hành một “cuộc tấn công ngoại giao” chống lại những người yêu nước Việt Nam. Trong bài phát biểu của ông ở Baltimore, ông đã đề xuất đàm phán “mà không có bất kỳ điều kiện sơ bộ” và hứa 1 tỷ USD viện trợ cho dân số của khu vực Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam.

Về phần mình, quân Giải phóng đã công bố một tuyên bố 5 điểm vào ngày 22/3/1965, mở đường cho các quy định hòa bình về vấn đề Việt Nam và phản ánh nguyện vọng của toàn dân miền Nam. Tuyên bố đó yêu cầu tất cả quân đội Mỹ rút khỏi miền Nam Việt Nam trong cách nhanh nhất và nhân dân Việt Nam được quyền quyết định số phận của riêng mình. Ngày 8 tháng 4, 1965, VNDCCH cũng đề xuất một chương trình phong phú cho các quy định chính trị về vấn đề Việt Nam: phù hợp với hiệp định Geneva, chính phủ Mỹ sẽ rút quân khỏi miền Nam Việt Nam, dẹp các căn cứ quân sự của nó, và chấm dứt các hành động quân sự tại Việt Nam, cho đến khi Việt Nam thống nhất trong hòa bình, cả hai khu vực của đất nước sẽ thực hiện đúng theo các quy định của hiệp định Geneva và không tham gia vào liên minh quân sự với các quốc gia khác, việc nội bộ của miền Nam Việt Nam sẽ được quyết định bởi người dân miền Nam Việt Nam mà không cần bất kỳ sự can thiệp nào của nước ngoài, sự thống nhất hòa bình của Việt Nam sẽ được quyết định chỉ bởi người dân Việt Nam mà không có bất kỳ sự can thiệp của bên ngoài. Chương trình này sau đó trở thành được biết đến như là chương trình “4 điểm” của chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Liên Xô ủng hộ hoàn toàn quan điểm của VNDCCH và quân Giải phóng trên quy định hòa bình của vấn đề Việt Nam, cụ thể là các phản ứng của Liên Xô vào ngày 29 tháng 4, 1965, và trong tuyên bố ngày 9 tháng 12, 1965.

Từ những ngày đầu trong cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ ở Việt Nam, Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa khác đã đứng vững bên phía người Việt Nam. Chính phủ Liên Xô, một trong những bên ký tên vào Công ước Geneva năm 1954, đã lên án các hoạt động tích cực của Hoa Kỳ chống VNDCCH. Trong khi đó, Anh, một bên ký tên khác của Công ước Geneva, nhưng về cơ bản ủng hộ chính sách của Hoa Kỳ tại Việt Nam.

Một loạt các thỏa thuận về hợp tác Liên Xô – Việt Nam đã được ký kết trong một chuyến đi đến VN được thực hiện trong tháng 2 năm 1965 bởi phái đoàn chính phủ Liên Xô, đứng đầu là A.N. Kosygin, Chủ tịch của Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô và là thành viên của Bộ Chính trị của Ủy ban Trung ương Cộng sản Liên Xô. Các bên đồng ý tổ chức tham vấn thường xuyên. Trong chuyến thăm Liên Xô, Đảng Lao động và phái đoàn chính phủ VNDCCH, do Bí thư thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng Lao động Việt Nam là Lê Duẩn vào tháng 4 năm 1965 đã đạt được một nhận thức chung về các bước tiếp theo để bảo vệ an ninh và bảo vệ chủ quyền của Việt Nam, các biện pháp thích hợp đã được vạch ra. Liên Xô khẳng định sẵn sàng cung cấp mọi sự trợ giúp cần thiết để đẩy lùi quân xâm lược Mỹ trong tương lai.

Trong tháng 12 năm 1965, thỏa thuận đã được ký kết tại Moscow, Liên Xô bắt đầu viện trợ kinh tế và kỹ thuật cho VNDCCH vào năm 1966 đối với các nhu cầu phát sinh trong quá trình đấu tranh của người Việt Nam chống xâm lược Mỹ. Theo các hiệp định, VNDCCH bắt đầu nhận được số lượng cần thiết của súng phòng không, tên lửa, và các máy bay chiến đấu hiện đại của Liên Xô. Các chuyên gia Liên Xô đã giúp người bạn Việt Nam làm chủ kỹ thuật quân sự hiện đại của họ. Đặc biệt, rất nhiều sự chú ý được dành cho việc chuẩn bị kỹ thuật tên lửa và phi công quân sự. Đồng thời, Liên Xô tiếp tục có những hoạt động hỗ trợ cần thiết cho VNDCCH trong việc tái thiết và phát triển các lĩnh vực khác nhau của nền kinh tế, đặc biệt là ở hàng phòng ngự.

Tại nhiều cuộc hội họp, các công nhân của Liên Xô đã phẫn nộ phản đối cuộc xâm lược của Mỹ ở Việt Nam. Một phong trào rộng lớn diễn ra ở trong Liên Xô, kèm theo những khẩu hiệu “Dừng lại cuộc xâm lược!” “Buông Việt Nam ra!” và “Hòa bình cho Việt Nam” bởi công đoàn Liên Xô, thanh niên, phụ nữ và các tổ chức công cộng khác! Họ đã hỗ trợ vật chất lên đến hơn một triệu rúp đến VNDCCH và những người miền Nam Việt Nam yêu nước vào năm 1965.

Một biểu hiện nổi bật về sự đoàn kết của Liên Xô với cuộc đấu tranh của Việt Nam là thỏa thuận về việc thành lập đại diện thường trực của quân Giải phóng ở Moscow.

Các biến chuyển của những cuộc biểu tình chống cuộc xâm lược của Mỹ ở Việt Nam đã lan ra khắp thế giới. Đại diện của các đảng cộng sản và công nhân của các bên, hội họp tại Moscow cho một cuộc họp tư vấn, ra một tuyên bố đặc biệt vào ngày 3/3/1965, mạnh mẽ lên án những kẻ xâm lược Mỹ, thể hiện tinh thần đoàn kết quốc tế với người dân VNDCCH, các anh hùng của Đảng Lao động Việt Nam, và quân Giải phóng, và công bố sự cần thiết của việc tăng cường thống nhất hành động trong sự hỗ trợ của người dân Việt Nam. Hội đồng Hòa bình Thế giới, Liên đoàn Công đoàn Thế giới, Liên đoàn Phụ nữ Dân chủ Thế giới, Ủy ban Đoàn kết các nước châu Á và châu Phi, và Đại hội Thế giới vì Hòa bình, Độc lập dân tộc và Giải trừ quân bị rộng khắp…. đã hỗ trợ người dân Việt Nam.

Việc tăng cường mạnh xu hướng “diều hâu” trong chính sách đối ngoại của Mỹ năm 1965 đã được đi kèm với các tình tiết tăng nặng của cuộc đấu tranh nội bộ ở trong chính nước Mỹ, đã có rất nhiều cuộc biểu tình chống chiến tranh, các cuộc tuần hành hòa bình, các cuộc họp, chống nhập ngũ, chống bắt lính, và cố gắng cản trở các công văn quân đội và hàng hóa quân sự gởi đến Việt Nam. Một cuộc đấu tranh nội bộ dữ dội tiếp tục trong giới cầm quyền: những người ủng hộ một định hướng tương đối vừa phải, dù không phản đối nguyên tắc can thiệp của Mỹ, song vẫn cảnh báo chính phủ về sự nguy hiểm của việc mở rộng quá mức các cuộc xung đột trong khu vực Đông Nam Á, đe dọa dẫn đến một cuộc chiến tranh lớn hơn.

Từ khi Mỹ bắt đầu xâm lược Việt Nam, sự bất đồng đáng kể trong khối chủ nghĩa đế quốc đã được tiết lộ từ các chất vấn về sự hỗ trợ cho chính sách của Mỹ tại Việt Nam. Vì vậy, nhiều thành viên NATO, các thế lực quân sự và chính trị hàng đầu trong nhóm đế quốc, duy trì một thái độ dè dặt với việc mở rộng xung đột quân sự tại khu vực Đông Nam Á. Mỹ đã không thể có được sự hỗ trợ nhất trí cho hành động của mình tại Việt Nam, ngay cả từ các đồng minh trong SEATO: Pháp và Pakistan công khai từ chối hỗ trợ cuộc xâm lược của Hoa Kỳ, và để biểu lộ sự bất đồng với chính sách của Mỹ tại Việt Nam, Pháp đã gọi về các đại diện của mình ở các nước thành viên thường trực của SEATO. Hoa Kỳ cũng không thể áp lực được các nước Mỹ Latinh để ủng hộ sự can thiệp của mình vào miền Nam Việt Nam. Các nước trung lập đã bày tỏ sự phản đối của họ về cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ tại Việt Nam. Trong suốt quá trình của các cuộc thảo luận chính trị chung tại phiên họp thứ 20 của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc (tháng 9, 1965), đại diện của nhiều nước châu Á, châu Phi và Mỹ Latinh đã yêu cầu Mỹ chấm dứt cuộc chiến tranh tại Việt Nam.

Trong tháng 12 năm 1965, Hội nghị lần thứ mười hai của Ủy ban Trung ương Đảng Lao động Việt Nam đã được tổ chức. Nghị quyết của họ chỉ ra sự cần thiết để chuẩn bị cho một cuộc đấu tranh chống xâm lược Mỹ. Hội nghị trung ương đã lưu ý rằng “toàn bộ đất nước đang trong tình trạng chiến tranh với Hoa Kỳ”. Đảng Lao động đưa ra khẩu hiệu trong bối cảnh này là “Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để chiến thắng đế quốc Mỹ xâm lược”, VNDCCH phát triển kinh tế kế hoạch cho 1966-67 đó là định hướng cho một cuộc đấu tranh vũ trang lâu dài. Kế hoạch này đã được thông qua các phiên họp tháng 4 năm 1966 của Quốc hội VNDCCH.

Năm 1966, người Mỹ tăng cường cuộc chiến tranh trên không chống VNDCCH. Trước đây không quân Mỹ đã thực hiện chủ yếu các cuộc đột kích của các nhóm từ 30 đến 60 chiếc máy bay ở độ cao trung bình, từ giữa năm 1965 tốc độ cải tiến của hệ thống phòng không Bắc Việt đã làm cho không lực Hoa Kỳ phải thay đổi hành động của các nhóm nhỏ ở mức thấp với độ cao 400m trở xuống, thường xuống đến 20m ở các khu vực bằng phẳng và 50-200m trên địa hình miền núi. Các công cụ gây nhiễu radar và phương tiện vô hiệu hóa hệ thống phòng không của VNDCCH đã được sử dụng rộng rãi. Máy bay Mỹ đã bay hàng ngày, thực hiện lên đến 450 lần xuất kích xâm nhập Bắc Việt Nam, trong một số ngày, tổng số lần xuất kích lên đến 500. Để làm tê liệt nền kinh tế của miền Bắc Việt Nam, Lầu Năm Góc đã cố gắng ném bom phá hủy các hệ thống giao thông của VN, và làm gián đoạn di chuyển trên đường sắt, đường cao tốc, và các tuyến đường nước.

Trong mùa hè, MacNamara, Bộ trưởng Quốc phòng của Mỹ, đã công bố một kế hoạch cho việc mở rộng hơn nữa những vụ đánh bom vào miền Bắc VN. Trong tháng 6, họ đã tấn công vào những vùng ngoại ô thủ đô Hà Nội và Hải Phòng, cảng chính của miền Bắc VN, bắt đầu giai đoạn không chiến không giới hạn vào miền Bắc Việt Nam. Trong tháng 12 năm 1966, không quân Mỹ bắt đầu ném bom các khu vực dân cư trong thành phố thủ đô. Tuy nhiên, kế hoạch của Lầu Năm Góc để tiêu diệt các tiềm năng kinh tế và quân sự của VNDCCH và để buộc họ từ chối giúp đỡ và hỗ trợ người dân miền Nam Việt Nam đã không thành công.

Vào đầu năm 1966, quân đội Mỹ ở miền Nam Việt Nam một lần nữa đã cố gắng để có thể đi đến tổ chức một cuộc tổng tấn công. Các lực lượng chính dưới sự chỉ huy của Mỹ đã tập trung tại các tỉnh miền Trung Việt Nam: Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, tiếp giáp với bờ biển. Trong quá trình hoạt động “tìm và diệt”, những kẻ xâm lược sử dụng rộng rãi chiến thuật “tiêu thổ”. Tuy nhiên, các cuộc tấn công này đã bị phá sản bởi những phản ứng tích cực của Quân Giải phóng miền Nam.

Vào mùa xuân năm 1966, cuộc chiến ở các tỉnh ven biển miền Trung Việt Nam và trong các khu vực Kontum và Pleiku tiếp tục với cường độ mới. Quân đội Mỹ đã bị bao vây và bị tổn thất nặng nề mặc dù có không quân hỗ trợ mạnh mẽ, bao gồm các phi cơ chiến lược B-52. Các nỗ lực hoạt động “tìm và diệt” ở các tỉnh liền kề Sài Gòn cũng không thành công bao nhiêu. Để xây dựng sức mạnh quân sự của mình ở VN, Mỹ liên tục bổ sung quân số và đem vào miền Nam VN các công nghệ quân sự mới. Đến cuối năm 1966, lực lượng viễn chinh Mỹ đã tăng gấp đôi đến 380.000 người. Chỉ huy của Mỹ đã bắt đầu chuẩn bị cho một “phản công chiến lược” thứ hai trong mùa khô 1966-67. Đến thời điểm này, Mỹ đã tập trung sư đoàn 7 Dù ở miền Nam Việt Nam và một phần lớn của sư đoàn 13 Dù và bộ phận thứ ba của Bộ Tư lệnh Không quân chiến lược (máy bay B-52) ở Thái Lan. Một lực lượng tấn công của 3 tàu sân bay đã đóng quân thường trực ở ngoài khơi bờ biển Việt Nam, máy bay của nó hoạt động chủ yếu để không kích miền Bắc VN. Khoảng 4000 quân đội Mỹ, máy bay phụ trợ, và vận tải và máy bay trực thăng đã được tập trung trong lĩnh vực này.

Năm 1967, không quân Mỹ tăng cường (so với 1966) số vụ đánh bom vào miền Bắc VN. Mục tiêu ném bom là đê, đập, và các công trình thủy lợi khác, kế hoạch của Mỹ là để “sản xuất lũ lụt” trong thung lũng sông Hồng, tràn ngập ruộng lúa, và rời khỏi khu vực không có nước trong mùa khô. Chính phủ VNDCCH đã thực hiện những cuộc di tản dân chúng không tham gia sản xuất hoặc quốc phòng trong thành phố. Đồng thời, việc bảo vệ phòng không ở Bắc Việt Nam tiếp tục được tăng cường, năng lực phòng không của Việt Nam cũng tăng trưởng bao gồm pháo phòng không, tên lửa có hướng dẫn, và các máy bay chiến đấu.

Trong mùa khô 1966-1967, các hoạt động quân sự của miền Nam Việt Nam mang đặc tính của một cuộc chiến tranh tự vệ tại chỗ trước quân đội Mỹ. Các hoạt động lớn nhất (Attleboro, Cedar Falls, và Junction City) tấn công vào các khu vực được tổ chức bởi các lực lượng yêu nước đã không mang lại thành công cho những kẻ xâm lược.

Một trong những khía cạnh đặc biệt của các hoạt động quân sự của các lực lượng trên bộ của Mỹ và thủy quân lục chiến tại thời điểm này là việc sử dụng rộng rãi máy bay trực thăng để vận chuyển binh lính và hàng hóa, và để làm dịu phần nào hỏa lực của quân Giải phóng trong khu đáp, ví dụ, tháng 5 và tháng 6 năm 1967 hàng ngày đã có trung bình từ 8.000 đến 11.000 phi vụ máy bay trực thăng di chuyển hơn 10.000 binh sĩ, sĩ quan, và một số lượng lớn vật tư.

Những người yêu nước của miền Nam Việt Nam đã phản ứng bằng phương pháp riêng của họ để đấu tranh chống lại các chiến thuật này của người Mỹ. Họ đã sử dụng rộng rãi hệ thống đường hầm ngầm và các căn cứ và nhiên liệu tăng cường trong các lĩnh vực quan trọng nhất. Hệ thống này xa với lối vào rất nhiều kết nối và lối thoát hiểm khẩn cấp thích hợp cho các trận chiến và hoạt động bí mật. Ngoài ra, Quân Giải phóng miền Nam và các đảng viên thường phải nhờ vào bóng đêm mà hành động quân sự, khiến kẻ địch không thể sử dụng sức mạnh không quân và pháo binh hiệu quả. Kết quả là, những kẻ xâm lược Mỹ đã bị buộc phải chuyển đến chính sách phòng ngự chiến lược.

Trong tháng 8 năm 1967, quân Giải phóng đã thông qua một chương trình mới, thành lập một chính phủ liên minh đại diện dân chủ đoàn kết dân tộc ở miền Nam Việt Nam. Chính phủ này sẽ khởi xướng một chính sách hòa bình, trung lập, và bắt đầu làm việc cho sự thống nhất từng bước của Việt Nam trên cơ sở của các cuộc đàm phán hòa bình giữa nhân dân miền Bắc và nhân dân miền Nam đại diện bởi Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, mà không có bất kỳ sự can thiệp từ bên ngoài. Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa khác ủng hộ chương trình này của quân Giải phóng như là sự phản ánh các lợi ích sống còn của người dân miền Nam Việt Nam.

Bắt đầu mùa khô 1967-68, người Mỹ lên kế hoạch hoạt động quân sự lớn, binh sĩ Mỹ ở miền Nam Việt Nam đã lên đến 475.000, đã có 40.000 quân nhân trên tàu của Hạm đội 7, neo ngoài khơi bờ biển của Việt Nam, và Hoa Kỳ đã tập trung 6 sư đoàn lục quân (1 Bộ binh, 4 Bộ binh, 9 Bộ binh, 25 Bộ Binh, 1 Không kỵ, và 101 Dù), 2 sư đoàn thủy quân lục chiến (1 và 3) và 4 lữ đoàn độc lập (11, 196, 199 khinh kỵ, và 173 Dù) ở miền Nam Việt Nam. Ngoài ra, có 11 sư đoàn của quân đội Sài Gòn, 2 sư đoàn và một lữ đoàn lính đánh thuê Hàn Quốc và Úc, New Zealand, Thái Lan, và quân đội Philippines đồn trú. Tổng số quân khoảng 1,3 triệu binh sĩ vào cuối năm 1967. Trong khi chi phí của Mỹ cho cuộc chiến tại Việt Nam đã lên tới 24,5 tỷ USD trong năm 1966-67, chiến phí cho năm 1968-69 được lên kế hoạch trên 26 tỷ USD.

Vào mùa thu năm 1967, một trận chiến 70 ngày đã diễn ra trong khu vực của khu phi quân sự tại Côn Thiện, thủy quân lục chiến Mỹ đã buộc phải chiến đấu trong những vị trí phòng thủ mệt mỏi mà thực tế đã chứng minh là hoàn toàn không phù hợp. Vào tháng Giêng năm 1968, trận chiến mở rộng bắt đầu từ thung lũng Khe Sanh, 25km về phía Nam của vĩ tuyến 17. Tại thời điểm này, đã có những cuộc đột kích chống lại các căn cứ lớn nhất của Mỹ – một loại mở đầu cuộc tổng tấn công rộng lớn của các lực lượng vũ trang quần chúng.

Mỹ tiếp tục ném bom vào miền Bắc Việt Nam trong tháng 10 và tháng 11 năm 1967, mục tiêu chính của nó là để cắt hết viện trợ từ các nước xã hội chủ nghĩa cho VNDCCH, bởi các cuộc tấn công có hệ thống vào cảng Hải Phòng. Những kẻ xâm lược đã không nhận ra sự hy sinh và lòng quả cảm của người Việt Nam. VNDCCH tiếp tục tăng cường năng lực phòng thủ và đẩy lùi kẻ xâm lược mạnh mẽ hơn nữa. Các nước đồng minh, Liên Xô đầu tiên và quan trọng nhất trong số đó, hỗ trợ VNDCCH trong việc hoàn thiện lực lượng không quân và phòng thủ phòng không và viện trợ các vũ khí, kỹ thuật phòng không hiện đại. Trong tháng 9 năm 1967, hiệp ước thường xuyên viện trợ từ Liên Xô sang VNDCCH cho năm 1968 đã được ký kết tại Moscow. Liên Xô tiếp tục viện trợ có hoàn lại cho VNDCCH về kinh tế và quân sự, với máy bay, tên lửa phòng không và pháo binh, súng, đạn dược và trang thiết bị quân sự khác mà không phải trả phí ngay. VNDCCH cũng nhận được sự trợ giúp vật chất cần thiết cho sự phát triển của cơ cấu kinh tế, quân sự và dân sự.

Sự bắt đầu của năm 1968 được đánh dấu bởi sự triển khai mở rộng một cuộc tấn công rộng khắp của các lực lượng vũ trang của quân Giải phóng chống lại những kẻ xâm lược Mỹ và các đồng lõa của họ. Vào đêm 29 tháng Giêng, 1968, lực lượng vũ trang Giải phóng, với sự hỗ trợ rộng rãi và trong nhiều trường hợp có sự tiếp viện vũ trang trực tiếp từ nhiều bộ phận dân cư, bắt đầu một cuộc tấn công bất ngờ và khéo léo phối hợp chống quân đội Mỹ và Sài Gòn trên khắp miền Nam Việt Nam. Bốn mươi ba thành phố lớn gồm Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng, Nha Trang, Qui Nhơn, Đà Lạt, và hàng trăm thành phố nhỏ hơn đã bị tấn công cùng một lúc. Căn cứ không quân lớn nhất của Mỹ bị tấn công. Phạm vi và sức mạnh của cuộc tấn công này đã hoàn toàn bất ngờ với người Mỹ. Sài Gòn bị bao vây bởi các lực lượng yêu nước: một “vành đai đỏ” hình thành xung quanh nó. Trong quá trình trận chiến đô thị ở Sài Gòn và Huế, các đại diện yêu nước của giới trí thức, thương mại, công nghiệp, phong kiến, sĩ quan bỏ ngũ trong quân đội Sài Gòn, và giáo sĩ đã tham gia cùng nhau trong Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam, Công đoàn, được hỗ trợ bởi quân Giải phóng, đã tuyên bố chủ quyền Việt Nam và yêu cầu độc lập dân tộc, mục tiêu tầm xa là sự thống nhất, hòa bình của toàn Việt Nam.

Dù chịu những vụ đánh bom có hệ thống vào lãnh thổ của VNDCCH do không quân Hoa Kỳ gây ra, các công nhân Việt Nam, dẫn đầu bởi Đảng Lao động, có thể xây dựng lại nền kinh tế của đất nước trên một cơ sở chiến tranh với sự trợ giúp của các nước đồng minh. Sự thống nhất về tinh thần và chính trị của đất nước được tăng cường.

Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam cũng hoàn thành một khối lượng lớn công việc. Trong vùng giải phóng ở miền Nam VN, cải cách nông nghiệp rộng lớn đã được giới thiệu và bầu cử đã được tổ chức cho các cơ quan địa phương, cuộc bầu cử tháng 11 năm 1968 đã được hoàn thành trong 17 tỉnh, 5 thành phố và 38 huyện ở miền Nam.

Sự hỗ trợ về tinh thần và chính trị cho các anh hùng Việt Nam tiếp tục mở rộng trên toàn thế giới. Tại một hội nghị ở Bucharest trong tháng 7 năm 1966 của Ủy ban tư vấn chính trị của các bên ký kết Hiệp ước Warsaw, đã nhấn mạnh rằng các nước xã hội chủ nghĩa đã và sẽ tiếp tục viện trợ cho VNDCCH. Các nước đồng minh tuyên bố sẵn sàng trong trường hợp Việt Nam yêu cầu thì họ sẽ lập tức cho những người tình nguyện đến Việt Nam để hỗ trợ nhân dân Việt Nam trong cuộc đấu tranh của họ chống lại những kẻ xâm lược Mỹ. Những điều này đã được tái khẳng định tại một cuộc họp của Ban cố vấn chính trị của các bên ký kết của Hiệp ước Warsaw đã diễn ra tại Sofia vào ngày 6-7 tháng 3, 1968. Một cuộc họp của các đại diện của cộng sản châu Âu và lực lượng công nhân của các bên tại Karlovy Vary vào tháng 4 năm 1967 đã thông qua một địa chỉ để hỗ trợ người Việt Nam, và một thông điệp của tình đoàn kết với nhân dân Việt Nam đã được thông qua tại một cuộc họp tham vấn của các đại diện của cộng sản và công nhân của các bên tại Budapest vào tháng 2-tháng 3 năm 1968. Hội nghị Thế giới về Việt Nam đã được tổ chức trong tháng 6 năm 1967. Ngày 21 tháng 10, 1967, đã có một Ngày đoàn kết quốc tế hành động vì hòa bình và chống cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam để đáp ứng lời kêu gọi của Ủy ban Điều phối quốc tế ở Stockholm.

Trong quá trình thảo luận chung của phiên họp thứ 22 của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc (1967), trong số 110 tiếng nói thì chỉ có các đại diện của 7 quốc gia ủng hộ chính sách của Washington tại Việt Nam. Đại diện của 44 quốc gia kêu gọi Hoa Kỳ ngưng đánh bom VNDCCH, trong đó có 5 đại biểu các đồng minh của Mỹ trong khối NATO.

Nhiều cuộc biểu tình và tuyên bố bảo vệ nước Việt Nam đang bị vây khốn đã xảy ra ở trong chính nước Mỹ. Trong tháng 10 năm 1967, đã có một cuộc biểu tình lớn ở Washington quy tụ trên 150.000 người từ 47 tiểu bang.

Phù hợp với nghị quyết của Liên đoàn Công đoàn Thế giới, vào ngày 20 tháng 7 năm 1968, kỷ niệm ngày ký kết Geneva, các cuộc hội họp và biểu tình khổng lồ bày tỏ tinh thần đoàn kết với Việt Nam đã diễn ra ở nhiều nước.

Trong thời gian này, trên tổng số lực lượng vũ trang (1,4 triệu người) tham gia trong cuộc chiến chống lại các lực lượng dân chủ của Việt Nam, khoảng 600.000 (đầu năm 1969) là quân nhân Mỹ. Mỹ sử dụng 37% trong tổng số thủy quân lục chiến của họ, 41% trong tổng số máy bay chiến đấu của lực lượng không quân chiến thuật Mỹ, lên đến 20% trong tổng số lực lượng máy bay tấn công tàu sân bay của Mỹ, 30% trong tổng số máy bay và trực thăng của lực lượng không quân, và hơn 20% trong tổng số máy bay ném bom chiến lược của họ để duy trì các hành động quân sự tại Việt Nam. Hơn 2 triệu tấn vật tư quân sự khác nhau đã được chuyển từ Mỹ đến VN mỗi tháng trong thời gian 1968-69. Từ khởi điểm cuộc chiến cho đến cuối năm 1968, không quân Mỹ đã thực hiện trên 900.000 phi vụ không kích miền Bắc VN và không kích các vị trí của lực lượng giải phóng miền Nam Việt Nam và Lào, và đến thời điểm đó đã sử dụng khoảng 2,3 triệu tấn bom. Đồng thời, quân đội xâm lược đã thực hiện hơn 500 hoạt động tìm và diệt, với các lực lượng khác nhau, từ một tiểu đoàn đến nhiều lữ đoàn, chống Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam; phần lớn các hoạt động như vậy, tuy nhiên, là không thành công. Trong khi trong những năm đầu của cuộc chiến tại Việt Nam, các cấp chỉ huy của Mỹ đã cố gắng tiến hành các hoạt động tấn công lớn, nhưng bắt đầu từ năm 1968, theo các đợt công kích ráo riết của Quân Giải phóng miền Nam, Mỹ đã buộc phải từ bỏ các hoạt động này và chuyển đến hành động phòng thủ và kiềm chế, chủ yếu “phòng thủ di động” với phần lớn các lực lượng tập trung trong những căn cứ quan trọng nhất.

Sự thiệt hại của không quân Mỹ vào năm 1968 trung bình là hơn 70 máy bay một tháng, tổng cộng 3.243 máy bay đã bị bắn rơi trong khoảng thời gian từ ngày 5 tháng 8, 1964, 31 tháng 10, 1968. So với cùng kỳ, 143 tàu chiến Mỹ bị đánh chìm hoặc bị hư hại. Vào giữa năm 1969, tổn thất của lính Mỹ chết và bị thương ở Việt Nam, theo thông tin chính thức quân đội Mỹ, đã đạt 280.000 lính, vượt quá tổn thất của Mỹ trên bán đảo Triều Tiên từ 1950 đến 1953 và tương đương sự thương vong của Hoa Kỳ trong Thế chiến I.

Những thất bại của các hoạt động quân sự Mỹ ở miền Bắc và miền Nam Việt Nam, những áp lực ngày càng nặng của dư luận thế giới công kích chính phủ và quân đội Mỹ, và sự suy giảm uy tín của Hoa Kỳ buộc Washington vào ngày 1 tháng 4, 1968 giảm cường độ ném bom miền Bắc VN. Tổng thống Johnson đã công bố thỏa thuận của Hoa Kỳ để tham gia vào các cuộc đàm phán với VNDCCH. Các cuộc đàm phán song phương giữa Xuân Thủy, đại diện cho VNDCCH, và A. Harriman, đại diện cho Hoa Kỳ, bắt đầu từ tháng 5 năm 1968 ở Paris sau khi những cuộc đấu tranh ngoại giao và chính trị phức tạp, các cuộc đàm phán đã đi kèm với một sự leo thang hơn nữa của cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam. Thông qua các cuộc đàm phán, hai phía đã đạt được một sự thông hiểu về việc chấm dứt hoàn toàn và vô điều kiện của Mỹ ném bom và các hành động quân sự khác chống lại Việt Nam kể từ tháng 11 năm 1968. Một sự thông hiểu cũng đã đạt được về tổ chức các cuộc họp tại Paris 4 bên liên quan đến đại diện của VNDCCH, Hoa Kỳ, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, chính quyền Sài Gòn với mục đích của việc tìm kiếm phương tiện để đạt được một nghị quyết chính trị về vấn đề Việt Nam. Thành công quan trọng này là nhờ vào cuộc đấu tranh tự hy sinh của người Việt Nam với sự viện trợ của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa khác, và sự đoàn kết quốc tế của các lực lượng yêu chuộng hòa bình trên thế giới.

Đồng thời, hành động quân sự chuyên sâu tiếp tục ở miền Nam: Mỹ và quân đội Sài Gòn đã tiến hành một loạt các nỗ lực tuyệt vọng khi phản công chống các lực lượng vũ trang quần chúng.

Như được biết đến, vào mùa thu năm 1969, quân đội Mỹ bắn chết hơn 500 cư dân vô tội, trong đó có 170 trẻ em, trong làng Sơn Mỹ, tỉnh Quảng Ngãi, miền Nam Việt Nam.

Tháng 5 năm 1969, trong quá trình hội nghị bốn bên ở Paris (bắt đầu vào tháng Giêng năm 1969), quân Giải phóng đưa ra chương trình 10 điểm, “Các nguyên tắc và nội dung của một nghị quyết chung của vấn đề miền Nam Việt Nam với mục tiêu góp phần tái lập hòa bình tại Việt Nam”, chương trình được tiến hành từ các mệnh đề cơ bản của các hiệp định Geneva và tình hình tại Việt Nam.

Một giai đoạn mới trong cuộc đấu tranh chống xâm lược Mỹ ở Việt Nam đã bắt đầu với việc công bố Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam trong tháng 6 năm 1969. Điều này xuất phát từ nhu cầu thực tế cần một chính phủ thống nhất tạm thời ở miền Nam để thay thế cho các chính quyền dân cử địa phương, các cơ quan tự phát từ các cấp xã, thôn, tỉnh, vốn trước đó đã được dân địa phương thành lập để thay thế các bộ phận hành chính con rối của Mỹ, để giải quyết việc hành chính, trong những vùng giải phóng ở miền Nam Việt Nam. Ngày 13 tháng 6 năm 1969, Liên Xô công nhận Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam. Đến tháng 8, nó nhận được sự công nhận chính thức từ 26 quốc gia. Sự kiện này càng động viên quần chúng và các lực lượng vũ trang giải phóng chiến đấu chống quân đội Mỹ và Sài Gòn trên toàn miền Nam Việt Nam trong nửa hai của năm 1969. Duy trì thanh thế từ sự kiện này, lực lượng Nam Việt Nam yêu nước đã giáng thêm nhiều đòn đáng kể hơn bao giờ hết vào quân đội Hoa Kỳ.

Nhằm trốn tránh những câu hỏi cấp bách liên quan đến sự giải quyết và vấn đề hòa bình ở Việt Nam, cũng như về sự can thiệp nước ngoài vào Việt Nam, vấn đề rút quân vô điều kiện và hoàn toàn của quân đội Mỹ và các “vệ tinh” của nó ra khỏi miền Nam Việt Nam và công nhận các quyền tự quyết của người dân miền Nam VN – chính phủ Mỹ phải viện đến một hành động có tính chất tuyên truyền, họ thông báo rút 60.000 binh lính Mỹ khỏi miền Nam Việt Nam vào cuối năm 1969, thông báo này được thực hiện bởi tổng thống Richard Nixon vào ngày 8 tháng 6 và ngày 16 tháng 9 năm 1969. Bằng biện pháp này, chính phủ Mỹ vừa nỗ lực bình định vừa gây nhầm lẫn trong dư luận thế giới đại chúng, vốn luôn yêu cầu đình chỉ ngay cuộc xâm lược của Mỹ tại Việt Nam.

Trong 1968-69, Phong trào Đoàn kết với Việt Nam khổng lồ này tiếp tục phát triển trên toàn thế giới. Hội nghị Quốc tế Cộng sản và công nhân của các Bên, họp tại Moscow vào tháng 6 năm 1969, đã lên án hành động của Hoa Kỳ tại Việt Nam và bày tỏ tinh thần quốc tế đoàn kết với người dân Việt Nam, Đảng Lao động Việt Nam, và quân Giải phóng, đội quân tiên phong dẫn đầu cuộc đấu tranh anh hùng chống xâm lược Mỹ. Tài liệu cơ bản của hội nghị lưu ý rằng một chiến thắng cuối cùng của những người yêu nước Việt Nam sẽ có tầm quan trọng chủ yếu trong việc tăng cường vị trí của các quốc gia bị trị trong cuộc đấu tranh của họ chống lại chính sách đế quốc của các chế độ độc tài. Hội nghị ra tuyên bố nhấn mạnh rằng Mỹ phải ngay lập tức chấm dứt các hành động leo thang tại Việt Nam, thừa nhận quyền của người dân miền Nam Việt Nam để quyết định các công việc nội bộ của mình một cách độc lập mà không cần sự can thiệp của nước ngoài, và chấm dứt bất kỳ hành động nào nhằm tấn công phá hoại miền Bắc Việt Nam. Hội nghị kêu gọi tất cả những người yêu các giá trị hòa bình, công lý, tự do, và tính độc lập của các quốc gia tham gia tích cực hơn nữa trong phong trào đoàn kết với nhân dân Việt Nam và yêu cầu cả việc rút quân Mỹ và quân đội đồng minh ra khỏi Việt Nam và đạt được một nghị quyết về sự hòa bình của Việt Nam không chậm trễ.

Đại hội hòa bình thế giới, được tổ chức tại Berlin vào tháng 6 năm 1969, cũng kêu gọi dư luận thế giới hỗ trợ cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam và yêu cầu chính phủ Mỹ chấm dứt chiến tranh xâm lược Việt Nam. Những người tham gia Đại hội công đoàn lần thứ VII thế giới, được tổ chức tại Budapest tháng 10 năm 1969, tuyên bố đoàn kết với cuộc đấu tranh của những người yêu nước Việt Nam. Hành động lớn nhất trên toàn quốc Hoa Kỳ chống lại cuộc chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam “chiến dịch chống cái chết” đã diễn ra tại Mỹ vào tháng 11 năm 1969. Phù hợp với các thỏa thuận năm 1970 và các văn bản khác sự hợp tác giữa Liên Xô và Việt Nam, viện trợ kinh tế và quân sự, tín dụng dài hạn mới, và lưu thông hàng hóa giữa Liên Xô và Việt Nam. Liên Xô gởi lương thực, dầu, vận chuyển hàng hóa, thiết bị, kim loại, phân bón hóa học, vũ khí, và các vật liệu khác cho VNDCCH.

Các nhà lãnh đạo của Đảng Lao động Việt Nam và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đánh giá cao sự hỗ trợ tinh thần và chính trị, cùng sự viện trợ kinh tế và quân sự của Liên Xô cho Việt Nam. Các đoàn đại biểu Đảng và Nhà nước VNDCCH đại diện cho MTDTGPMNVN, Chính phủ cách mạng lâm thời CHMVN, và nhân dân VN, trong thông cáo ngày 20 tháng 10 năm 1969, trong chuyến thăm hữu nghị của đoàn Liên Xô, đã tuyên bố bày tỏ lòng biết ơn chân thành đến Đảng Cộng sản Liên Xô, chính phủ và nhân dân Liên Xô đã giúp đỡ có hiệu quả trong công cuộc chống quân xâm lược Mỹ và trong việc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc Việt Nam.

Dịch thuật: Thiếu Long

Nguồn: Bách khoa thư Farlex

  1. Người Hà Nôi
    13/04/2013 lúc 7:51 Chiều

    Bây giờ mà Còn có Kẻ bảo Mỹ Xâm lươc Nươc Việt Nam Cộng hòa
    Nói Đúng ra Là Nươc Việt nam Dân chủ Cộng Hòa Xâm lược Nươc Việt nam Cộng Hòa
    ( Tức Miền Băc phát động Chiến tranh Xâm lươc Miền Nam ,Gây nên cuộc chiến Tang thương gần 10 triệu ngươi đã bị giết , Huynh Đệ Tương Tàn )
    Đồng minh của Hà Nội có LX, TQ và các nươc XHCN
    Đồng minh của Sài Gòn có Mĩ và hàng chục các nươc anh em giúp đỡ
    Quân LX ,quân TQ, Cu ba Tràn ngập miền Bắc
    Như thế là LX, TQ, Cu Ba… Xâm lươc Miền Bắc Sao ?

    Bọn Bắc Triều của Đảng CS cha con Thằng Ủn , giờ này nó vẫn nói Chính quyền Hàn Quốc là Bù Nhìn ,Là Tay sai cho Đế Quốc Mỹ Là Ngụy Quân , Ngụy Quyền(y trang Đảng thằng Hồ nói Chính Quyền Sài gòn trươc đây…)

    Khẳng Định vào Lịch sử rằng : Người Mỹ giúp nươc Viêt nam Công hòa Chống lại sự Xâm lăng của Bắc Việt

    Tên Hồ Chí minh là kẻ Cầm đầu bọn Hà nội Xâm lược Sài gòn
    Đây là Sự Thật . Như Ga li lê nói Trái Đất Quay quanh Mặt Trời Vây !

    • Dong
      25/04/2013 lúc 9:41 Sáng

      Mỹ giúp miền Nam hả bạn, vậy sao có những cuộc thảm sát dân thường, xóa sổ làng mạc khắp nơi có mặt của họ vậy?
      Còn ở miền Bắc nếu có làng mạc nào bị phá thì cũng do Mỹ gây ra.

  2. danh
    21/04/2013 lúc 6:05 Sáng

    Neu My xam luoc va chiem duoc VN thi dan chung 2 mien da khong kho nhu ngay nay co le dat nuoc da co tu do dan chu tu lau roi vs thang ma ngay nay dat nuoc VN dau co con dau kho nhu ngay nay chi vi viet cong duoc Nga Tau yem tri thang nen dan chung VN ngay nay dan ong con trai di ban suc lao dong bi boc lot va dan ba con gai ban than noi xu nguoi toan dan deu dau kho ngheo nan chi co dang CS va can bo giau co tren xuong mau cua nhan dan tan ac voi dan hen ha qui luy voi giac.Chi vi Ho chi minh va Pham van dong da ban nuoc cho giac Tau lau roi.

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: